Pages

Thứ Năm, 3 tháng 9, 2015

“Kênh” ở Sài Gòn, coi chừng bị đòn!

Ở cái hẻm nhỏ ấy từ bé đến lớn và chẳng làm gì ai nhưng anh bạn tôi bị người dân trong xóm nhắn nhủ: “Coi chừng bị đập nha!”.


Nghe thì có vẻ giang hồ và hơi bất ổn ở xứ Sài Gòn này thật nhưng chuyện cũng không có gì là to tát cả. Số là anh bạn tôi sống tại một hẻm nhỏ trong khu vực cống Bà Xếp (cạnh ga Hòa Hưng, quận 3). Mấy chục năm về trước, đây là nơi nổi tiếng với các tay anh chị trộm cắp, nghiện hút. Nơi này có những hẻm nhỏ chằng chịt và ăn thông nhau như một bàn cờ với đủ loại thành phần nhưng đa số là dân lao động nghèo.
Gia đình bạn tôi vốn gia giáo, trung lưu, các anh chị đều học hành, thành đạt và sống tại nơi đây đã mấy mươi năm. Bạn tôi không phải là người quậy phá hay dân chơi, cũng không có gì hiềm khích với làng xóm. Chỉ là bạn có gương mặt dài, miệng hơi móm và nghiêm, nếu không nói là hơi nhăn. Nói thật, khuôn mặt đó ít gây được thiện cảm ngay cả với người trong nhà, huống hồ gì là hàng xóm nên nhiều người thấy ác cảm. Ra vô gì bạn tôi cũng cứ như là luôn hất mặt lên trời, chẳng chơi với ai hay hỏi thăm ai một tiếng.
Một lần, gặp người quen ở xóm, chị của bạn tôi đứng nói chuyện, hỏi thăm này nọ. Người quen sau một hồi "tám" chuyện đã tỉ tê cảnh báo bà chị: “Sao thằng H. nhà chị mặt cứ kênh kênh lên thấy ghét vậy? Tụi trong xóm này bảo nếu không phải thằng H. là người nhà chị thì tụi nó đã đập cho một trận rồi”. Hết hồn, chị của bạn tôi phải giải thích với người kia: "Mặt H. vốn như thế chứ nó không có ý kênh kiệu gì hết...".
Chuyện sống sao ở đâu không biết nhưng vô hẻm mà cứ "cương cương" là “bị xử” liền! Không ưa thì sáng mở mắt ra đã thấy có ai đó "tặng" bịch rác trước cửa, ghét hơn thì đá rơi rào rào trên mái nhà...Mà cái sự ghét và thương này thì vô chừng. Không phải cứ giàu là được thương hay "quăng cục lơ", sống kiểu đèn nhà ai nấy sáng đặc trưng của Sài Gòn cũng không phải là được thích, như trường hợp của anh bạn tôi đó thôi.
Không ít bạn bè của tôi nhận xét rằng nhiều người dân từ các địa phương đến Sài Gòn sinh sống đã bớt “tinh tướng” hơn như khi còn ở xứ họ. Chẳng biết là do những người đó lạ nước lạ cái nên ở hiền cho lành hay là vì nghe "giang hồ" đồn đãi những chuyện như chuyện nhỏ ở cái cống Bà Xếp, nhưng như thế cũng hay, ngộ ngộ.
Chuyện là lạ và ngược ngược về dân Sài Gòn thì kể sao cho xiết! Chẳng hạn, chuyện người dân phát hiện một tên trộm trên đường Bến Ba Đình, quận 8 và truy bắt. Bị truy đuổi, hoảng quá, tên trộm này liều mình nhảy xuống cầu Nguyễn Tri Phương hòng trốn thoát. Sợ tên trộm có thể chết đuối, người dân trên bờ quăng phao cứu sinh xuống. Có phao, tên này ngoan cố bơi dọc kênh Tàu Hũ để hướng về cầu Chà Và, mặc công an kêu gọi lên bờ. Sau khoảng 1 giờ ngụp lặn cùng chiếc phao, cuối cùng, vì chịu không nổi nên tên trộm đành lên bờ, nộp mình cho công an!
“Đèn Sài Gòn ngọn xanh ngọn đỏ. Đèn Mỹ Tho ngọn tỏ ngọn lu...”. Giờ mà nói đến cúp điện thì vẫn còn có chuyện để kể tiếp về những người Sài Gòn...

Bỏ phí, lệ phí phi lý cho dân nhờ

Thuế, phí, lệ phí là nguồn thu không thể thiếu của bất cứ quốc gia nào. Việc thu thuế là để chi cho hoạt động của bộ máy nhà nước, cho phát triển đất nước, xây dựng và bảo vệ Tổ quốc.

Bên cạnh đó, thuế còn nhằm bảo đảm sự công bằng xã hội thông qua việc điều tiết thu nhập của các tầng lớp dân cư, khi đó người giàu, thu nhập cao sẽ phải san sẻ để giúp đỡ người nghèo, gánh vác trách nhiệm xã hội. Các khoản phí, lệ phí cũng nhằm bù đắp chi phí cho các cơ quan, tổ chức khi thực hiện nhiệm vụ được giao cũng như thực hiện nhiệm vụ chính trị chung của đất nước.
Tuy nhiên, các khoản thuế, phí, lệ phí cùng với các khoản đóng góp khác hiện nay quá nhiều, vượt sức chịu đựng của đa số người dân, tổ chức, doanh nghiệp. Điển hình là dự thảo với hơn 1.000 loại phí và lệ phí về nông nghiệp vừa được trình lấy ý kiến Quốc hội khiến bất cứ ai cũng phải giật mình.

Việc thu phí xe máy sẽ tạo thêm một gánh nặng không nhỏ cho người dân
Việc thu phí xe máy sẽ tạo thêm một gánh nặng không nhỏ cho người dân

Việc người dân phải gánh quá nhiều loại thuế, phí, lệ phí đã phát sinh những hệ lụy cho xã hội, nhất là gây mất lòng tin của người dân đối với sự lãnh đạo, quản lý điều hành của chính quyền, cản trở sự phát triển của đất nước. Thuế, phí, lệ phí nhiều còn là mảnh đất màu mỡ cho tiêu cực, tham nhũng phát sinh mà điều này đã được khảo sát với kết quả thuế là một trong những ngành xảy ra tình trạng tham nhũng, tiêu cực nhiều nhất.
Mục tiêu xuyên suốt, cuối cùng của Đảng, nhà nước là làm cho dân giàu, nước mạnh. Làm được điều đó, trước hết phải khoan thư sức dân, tạo mọi điều kiện thuận lợi, tốt nhất để người dân, doanh nghiệp có cơ hội, điều kiện đầu tư làm ăn, phát triển kinh tế, cải thiện cuộc sống. Vì thế, trong tổng thể các giải pháp nhằm nâng cao đời sống nhân dân, thúc đẩy nhanh phát triển kinh tế đất nước thì việc rà soát và kiên quyết loại bỏ những khoản thuế, phí, lệ phí không hợp lý; kiểm soát chặt chẽ việc ban hành các khoản phí, lệ phí có ý nghĩa khá quan trọng mà các cơ quan chức năng có thẩm quyền cần bắt tay thực hiện ngay.

Xây cầu xong rồi... rào lại

Mất gần 5 năm xây dựng nhưng đến nay, cầu Cỏ Lau, nằm trên tuyến đường huyết mạch nối liền huyện An Phú và thị xã Tân Châu của tỉnh An Giang, vẫn chưa được đưa vào sử dụng. Việc đi lại và chuyên chở hàng hóa của người dân ở khu vực này phải phụ thuộc vào những chuyến đò.

Cầu Cỏ Lau nằm trong dự án xây dựng kênh Bảy Xã (giai đoạn 2) do Sở Nông nghiệp và Phát triển nông thôn tỉnh An Giang làm chủ đầu tư. Cầu dài gần 400 m, chiều ngang mặt cầu rộng 4 m, đoạn giữa rộng 6 m. Tính đến nay, tổng kinh phí đầu tư xây dựng đã lên đến hơn 38 tỉ đồng, tăng hơn 17 tỉ đồng so với kế hoạch ban đầu. Từ lúc khởi công vào năm 2010 cho đến nay, cây cầu này đã phải một lần đổi nhà thầu thi công, 6 lần bị Trung tâm Tư vấn và Kiểm định xây dựng (thuộc Sở Xây dựng An Giang) thẩm tra hồ sơ thiết kế, bản vẽ thi công do không đúng thiết kế, dẫn đến việc thi công chậm trễ.

Cầu Cỏ Lau sau gần 5 năm thi công vẫn chưa được đưa vào sử dụng
Cầu Cỏ Lau sau gần 5 năm thi công vẫn chưa được đưa vào sử dụng

Đến nay, cây cầu này cơ bản đã hoàn thành nhưng vẫn bị rào chắn 2 đầu, người dân không thể sử dụng được. Bà Trần Thị Ngọc Hà (ngụ xã Vĩnh Xương, thị xã Tân Châu) bức xúc: “Xây ì ạch mấy năm mới xong nhưng xong rồi lại chẳng cho dân đi. Ngày nào tôi cũng phải đi đò để buôn bán. Khi cầu vừa hoàn thành, các bến đò ngưng hoạt động. Ai ngờ vẫn cấm sử dụng cầu nên người dân chẳng biết đi đường nào. Chúng tôi cầu cứu đến chính quyền địa phương thì bến đò mới hoạt động trở lại”.
Ông Cao Xuân Điệu, Phó Chủ tịch UBND xã Phú Hữu, bày tỏ ước mong lớn nhất của người dân địa phương là cầu Cỏ Lau sớm hoàn thành để tạo thuận lợi lưu thông hàng hóa và đi lại của bà con. Nhưng khi cầu đã hoàn thành thì lan can cầu lại quá thấp, gây nguy hiểm cho người qua lại.
“UBND huyện đã kết hợp với tỉnh kiểm tra tình hình thi công cây cầu này nhiều lần. Hiện nay, cầu cơ bản đã hoàn thành nhưng sắp tới phải đập bỏ lan can vì quá thấp, rất nguy hiểm. Chúng tôi đã kiến nghị UBND tỉnh đôn đốc đơn vị thi công đẩy nhanh tiến độ để giúp người dân qua lại thuận tiện trong mùa lũ sắp tới” - ông Mai Văn Bộ, Trưởng Phòng Nông nghiệp và Phát triển nông thôn huyện An Phú, cho biết.

Tuyển sinh 2015: Cuộc chiến cân não

Phụ huynh và học sinh bị lôi vào vòng xoáy cuộc chơi đỏ- đen, chờ thời vận lên xuống. Chơi chứng khoán chỉ là tài sản còn việc thi đại học còn là tương lai của thí sinh, ước mơ của cả một gia đình, dòng họ

Cuối cùng, đợt xét tuyển nguyện vọng 1 cũng đã khép lại. Đến giờ phút này, dù vẫn còn hồi hộp nhưng qua theo dõi sát sao tình hình những ngày qua, tôi hy vọng đã đặt chân vào được ngành học và trường học mà mình mơ ước. Nhưng nhớ lại quãng thời gian 20 ngày qua, tôi thật sự rùng mình.
Lúc mới nghe phổ biến kỳ thi này (mỗi học sinh chỉ thi 1 lần và chỉ cần thi tại cụm địa phương chứ không cần vào tận trường đại học để thi), chúng tôi rất mừng. Tuy nhiên, sau khi nhận được kết quả thi thì thật là thảm họa. Chúng tôi được đăng ký vào trường mình mong muốn trong 20 ngày xét tuyển đợt 1. Việc đăng ký sau khi biết điểm thi tưởng chừng có thêm nhiều cơ hội cho thí sinh nhưng thực tế hoàn toàn ngược lại. Trước hết là việc thi tại địa phương và việc coi thi ở nhiều nơi không nghiêm túc khiến nhiều học sinh có điểm số không đúng với khả năng của mình, thậm chí nhảy vọt hơn cả những học sinh giỏi để rồi chọn vào những trường tốp trên mà không cần quan tâm xem đó có phải là ước mơ và phù hợp với sức học của mình hay không. Trong khi đó, rất nhiều học sinh giỏi bị loại chỉ vì những học sinh như thế. Đã vậy lại thêm chính sách cộng điểm của Bộ GD- ĐT, mỗi 0.25 điểm trên bài thi đều mang ý nghĩa quyết định cho cuộc đời của mỗi thí sinh, thế mà nhiều học sinh được cộng 2-3 điểm.

Thí sinh xếp hàng nộp hồ sơ tại Trường Đại học công nghiệp TP HCM (Ảnh: Tấn Thạnh)
Thí sinh xếp hàng nộp hồ sơ tại Trường Đại học công nghiệp TP HCM (Ảnh: Tấn Thạnh)
Việc gửi đơn đăng ký xét tuyển đến các trường đại học xa nơi mình cư trú cũng là điều bất tiện. Chỉ có những ai điểm quá cao mới an tâm nộp vào những ngày đầu tiên, còn những ai ở tầm trung thường không dám nộp bởi việc điều chỉnh nguyện vọng rất phức tạp, tốn kém chi phí đi lại, ăn ở, mất thời gian lên xuống. 20 ngày đã có biết bao biến động xảy ra trong cuộc sống huống hồ là đơn dự tuyển. Đúng là một cuộc chiến cân não. Từ sáng đến tối, chúng tôi ngồi bên máy tính, hồi hộp xem điểm, căng óc tính toán khi nào nên nộp đơn và nộp vào đâu. Cả gia đình tôi cứ xoay như chong chóng, có lúc nghẹt thở với thang điểm thay đổi từng giờ, từng ngày. Cứ thế, chúng tôi bị lôi vào vòng xoáy của cuộc chơi đỏ đen, chờ thời vận lên xuống. Chơi chứng khoán chỉ là tài sản còn việc thi đại học còn là tương lai của thí sinh, ước mơ của cả một gia đình, dòng họ.
12 năm ngồi ghế nhà trường, trước khi rời bậc phổ thông, mỗi học sinh đều vạch sẵn cho mình một hướng đi riêng phù hợp với khả năng. Thế nhưng năm nay, việc điều chỉnh quy tắc xét tuyển đã làm đảo lộn mọi thứ, đồng thời cũng hủy đi không ít giấc mơ của biết bao học sinh- trong đó có những người bạn của tôi- khi bị đẩy vào tình thế chọn trường, chọn ngành để được đậu chứ không phải vì sự đam mê, yêu thích và phù hợp năng lực.
Thiết nghĩ cải cách đi liền với tiến bộ nhưng việc cải cách tuyển sinh vừa qua của Bộ GD- ĐT dường như đang đi ngược lại điều này.

Tai nạn giao thông có khác gì chiến tranh!

Ngày 26-8, thêm một thành viên của Báo Pháp luật TP HCM tử nạn khi tham gia giao thông. Trước đây, một phóng viên của báo này cũng bị container tông chết.

Trong một lần vào Bệnh viện Trung ương Huế thăm anh trai bị tai nạn giao thông (TNGT) gãy chân, tôi chứng kiến nhóm đồng nghiệp làng báo miền Trung khóc thảm thiết bên thi thể một phóng viên trẻ vừa được đưa vào cấp cứu sau TNGT.
TNGT - cụm từ nghe nhiều đến mức quen tai, đọc nhiều đến mức nhức mắt, thấy nhiều đến mức chai lòng. TNGT là “thủ phạm” nhuộm máu nhiều nhất ở bất cứ phòng cấp cứu bệnh viện nào trên đất nước ta.
Chỉ tính từ đầu năm đến giữa mùa hè này, đã có khoảng gần 4.000 người tử vong vì TNGT. Năm nào cũng vậy, khoảng 10.000 người ra đi vĩnh viễn, bằng quân số của cả một sư đoàn. Chúng ta vẫn thường ví TNGT với chiến tranh. Giữa 2 hoàn cảnh này có mối liên hệ tương quan về sự chết chóc, nguy hiểm. Tuy nhiên, con số trung bình 30 người chết mỗi ngày trên dải đất hình chữ S khủng khiếp hơn bất cứ cuộc chiến nào. Chiến tranh còn được đàm phán và có thể dự trù được ngày kết thúc còn TNGT ở nước ta cứ đều đặn “ngốn” mạng người mà chưa thấy điểm dừng dù chúng ta có Ban An toàn giao thông quốc gia, có hệ thống mạng lưới các ban ở tỉnh, thành; mỗi năm có hàng ngàn cuộc họp được tiến hành bàn quanh chuyện giảm thiểu TNGT và chúng ta cũng có lực lượng CSGT hùng hậu.
Vậy mà chưa biết đến bao giờ người dân mới hết tâm trạng bất an, lo lắng khi có người thân ra đường. Cũng chưa biết bao giờ “tư lệnh” ngành giao thông mới thôi chủ trì các đại lễ cầu siêu cho người tử nạn vì TNGT, để thay vào đó là những đại tiệc mừng chiến thắng trước gã thần chết khổng lồ mang tên TNGT.
 
 
Blogger Templates